Nhận email khi có bài mới

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015
00:20 0

Mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?

Có một câu chuyện kể rằng: Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh, mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?
Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: “Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”.
“tại sao?”
“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”

Thứ Năm, ngày 25 tháng 6 năm 2015
09:29 0

8 câu nói tuyệt vời nhất thế giới

Shakespeare: “Đừng chơi đùa với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể chiến thắng cuộc chơi nhưng rủi ro là bạn sẽ mất người đó vĩnh viễn”

Napoleon: “Thế giới đã phải chịu tổn thất rất lớn. Không phải vì sự tàn ác của những người xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”.
Einstein: "Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc."
Thứ Bảy, ngày 17 tháng 1 năm 2015
12:20 0

11 lý do cho thấy chia tay tình đầu là điều tuyệt vời đối với bạn

Đối với hầu hết nhiều người thì mối tình đầu thật khó quên với những cảm xúc đầu tiên đáng quý. Chính vì vậy đánh mất mối tình đầu luôn là khoảng thời gian khó khăn, nhưng thực ra nhìn lại từ thời điểm hiện tại, chính nó lại khiến bạn thay đổi, ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn.

1. Thời kỳ hậu chia tay là khoảng thời bạn nhìn nhận lại bản thân mình một cách rõ ràng nhất và có thể rút kinh nghiệm cho việc gặp gỡ “người mới” trong tương lai.

2. Lần đầu tiên trong đời, bạn thực sự xem xét kỹ lại bản thân mình là “đối tượng để yêu” như thế nào, giúp bạn biết được những lỗi lầm trong quá khứ
Thứ Năm, ngày 08 tháng 1 năm 2015
16:54 0

Bạn sẽ nói gì khi lâu ngày mới gặp lại nhau?

Tôi chia tay mối tình đầu cũng đã hai năm, anh rời thành phố bỏ lại tôi, cô gái đãng trí nên lần nào ra đường cũng lạc. Thành phố chật chội ước mơ nhưng lại quá rộng dài cho những tháng ngày xa cách.

Trong suốt cuộc đời chúng ta phải chứng kiến rất nhiều cuộc chia xa. Có những cuộc đưa tiễn bùi ngùi ở bến sông, ga tàu, bến xe nhưng cũng có những cuộc chia ly thầm lặng biền biệt trong lòng. Để rồi không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua chúng ta mới có cơ hội gặp lại nhau. Ở đời thiếu gì những người bạn chia tay nhau từ buổi ấu thơ, lúc còn giấu trong chiếc cặp sách tới trường là chiếc khăn quàng đỏ, gói kẹo bột và đống dây chun đủ sắc màu. Ấy vậy mà mãi đến khi đầu hai thứ tóc mới ngờ ngợ nhận ra nhau giữa một thành phố xa lơ xa lắc nào đó. Có biết bao người cứ mường tượng mãi cho một ngày gặp lại, dẫu có là tình bạn, tình yêu, hay là một thứ tình cảm gì đó chưa rõ nghĩa thì vẫn cứ là may mắn. Bởi trên đời có biết bao cuộc chia xa mà không một lần gặp lại. Và nếu chúng ta thuộc vào phần may mắn ấy thì biết nói gì khi gặp lại nhau?
Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014
06:00 0

Giành lấy sự sống

Thầy giáo kể cho lớp mình chủ nhiệm nghe một câu chuyện:
Có một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, có đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, nhưng chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.
Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông 1 câu...
Thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2014
15:22 0

Trò chuyện chat chit với người lạ giúp bạn vui vẻ hơn

Nhiều người vẫn giữ thói quen không giao tiếp với người lạ khi đi tàu, xe. Tuy nhiên, họ có thể phải xem xét lại sự thận trọng này, vì các chuyến đi sẽ trở nên vui vẻ hơn nếu chúng ta hòa đồng hơn với những hành khách khác, theo một nghiên cứu mới.
Vui vẻ hơn nhờ nói chuyện với người lạ
Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014
15:51 0

Suốt đêm không ngủ

Khi tôi bắt đầu đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. Tôi chui vào trong chăn, cầm lấy cái đồng hồ báo thức, phát hiện ra nó không kếu được nữa, tôi quên chưa mua pin. Trời lạnh như thế này, tôi chẳng muốn dậy.
Tôi liền gọi điện cho mẹ: - Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, mai con phải đi sớm đến công ty, có cuộc họp, 6h mẹ gọi con dậy nhé!’
Giọng mẹ ở đầu bên kia chừng một lúc mới nghe thấy, có lẽ mẹ đang ngủ, mẹ bảo: Được rồi con yêu!

Khi chuông điện thoại reo, tôi vẫn đang mơ một giấc mơ đẹp, bên ngoài trời vẫn còn tối.
Mẹ ở đầu bên kia nói: - Tiểu Cát à, con mau dậy đi, hôm nay có cuộc họp đấy!
Tôi ngẩng đầu nhìn, mới có 5h40 phút.
Tôi không nhịn được bực mình: - Con không phải là bảo mẹ 6h rồi sao? Con muốn ngủ thêm một chút nữa! Mẹ ở đầu bên kia không nói gì cả, tôi cúp máy.

Thức dậy, tôi tắm gội xong xuôi rồi đi làm. Thời tiết thật lạnh, tuyết rơi lả tả giữa trời đất bao la. Đứng ở bến xe bus, chân tôi run cầm cập. Xung quanh còn mờ mờ ảo ảo, đứng bên cạnh tôi là hai bác đã có tuổi, tóc hoa râm.
Tôi nghe thấy bác trai nói với bác gái: - Bà xem tối nào bà cũng ngủ không ngon, mới có mấy giờ sáng đã giục tôi dậy rồi, bây giờ thì đứng đợi rõ lâu! Đúng vậy, chuyến xe đầu còn 5 phút nữa mới đến. Cuối cùng xe cũng đã đến, tôi lên xe. Lái xe là một chàng trai còn rất trẻ, đợi tôi lên xe xong, anh ta liền cho xe chạy.
Tôi nói với anh ta: Này anh tài xế, còn hai bác nữa đang ở dưới, trời lạnh như thế này mà họ đã đợi rất lâu rồi, tại sao anh không đợi người ta lên xe rồi mới chạy?
Thứ Sáu, ngày 18 tháng 7 năm 2014
15:22 3

28 cách nuôi dạy trẻ của người Nhật

Chúng ta thường tự hỏi sao người Nhật lại có tinh thần trách nhiệm và ý thức kỷ luật khiến cả thế giới biết đến và ngưỡng mộ đến như vậy? Hôm nay chúng ta cùng tìm hiểu nha các bạn!

Xin chia sẻ cho các ông bố/bà mẹ nào muốn nuôi dạy con theo kiểu của người Nhật nhé!
Thứ Bảy, ngày 21 tháng 6 năm 2014
19:25 2

Bạn sẽ làm gì nếu gặp lại 'người xưa'?

Tôi không hỏi bạn sẽ làm gì nếu gặp lại người yêu cũ, tôi thích dùng 'người xưa', nghe nó có vẻ nhẹ nhàng hơn. Dùng từ cũ tôi cứ liên tưởng tới một cái gì sẽ đem vứt bỏ. Tình yêu không bao giờ đáng bị đối xử như thế, dù nó xấu hay đẹp, lành lặn hay tan nát.
Thứ Tư, ngày 18 tháng 6 năm 2014
14:25 2

Những trò chơi mùa hạ gọi ký ức tuổi thơ

Hè về, ai từng lớn trên lưng trâu, dậy thì với đòng lúa... sẽ không quên tuổi thơ tắm dưới cơn mưa rào, ăn kem mút 2 hào ngọt lịm.

trẻ em tha hồ chân trần chạy nhảy khắp đường làng

Trong ký ức tuổi thơ của nhiều người, mùa gặt còn được gọi là mùa vui bởi đó cũng là thời điểm nghỉ hè. Kỳ nghỉ kéo dài 3 tháng từ tháng 6 đến hết tháng 8, để đầu tháng 9 tựu trường. Tạm gác lại sách vở với tiếng trống trường, trẻ em tha hồ chân trần chạy nhảy khắp đường làng, ngõ xóm đầy rơm rạ thơm nồng.

Ai bảo chăn trâu là khổ?

Những đứa trẻ lớn lên trên lưng trâu thường thuộc nằm lòng câu thơ của Giang Nam "Ai bảo chăn trâu là khổ?/ Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao" (Quê hương).

Quê hương nào cũng có một dòng sông của tuổi thơ

Quê hương nào cũng có một dòng sông của tuổi thơ. Chiều chiều thả trâu trên bến nước, lũ trẻ cởi trần thích thú nhảy ùm từ bờ đê, lan can cầu xuống sông, ngụp lặn đến đỏ ngầu mắt, mặt trời tắt hẳn nắng mới chịu trở về nhà.

mùa tắm mưa của lũ trẻ

Mùa hạ với những cơn mưa rào cũng là mùa tắm mưa của lũ trẻ. Quần áo ướt đẫm, đứa nào đứa nấy cười giòn tan trong cơn mưa chiều. Nước mưa trong lành, mát lạnh làm con đường đất ở quê trở nên nhão nhoẹt. Trẻ con tha hồ "trượt patin", rồi chạy ra mảnh ruộng săm sắp nước đi tìm bắt cá rô đồng.

mặt ruộng khô cong trở thành sân bóng

Mảnh ruộng còn trơ gốc rạ, mặt ruộng khô cong trở thành sân bóng cho lũ trẻ so tài.

Cây rơm bên góc vườn là nơi chơi trốn tìm lý tưởng

Cây rơm bên góc vườn là nơi chơi trốn tìm lý tưởng của những cậu bé tuổi 9-10.

chuẩn bị cho một mùa tựu trường mới

Nghỉ hè nhưng nhiều cậu học trò chăm chỉ vẫn không quên sách vở để chuẩn bị cho một mùa tựu trường mới.

kem mút

Que kem mút 2 hào là món quà xa xỉ đối với trẻ. Kem 3 hào có thêm một hạt nho đỏ chót, ngọt lịm ở cuối que.

Kẹo kéo

Kẹo kéo ngọt lịm, quấn quanh que tre hấp dẫn chẳng kém gì kem mút. Trẻ con ngày xưa rất chăm chỉ đi nhặt ve chai, để dành lông gà, lông vịt để đổi lấy kẹo.

làm diều

Tháng 6 là mùa thả diều. Tuổi thơ nghèo khó không có tiền sắm những chiếc diều sặc sỡ, lũ trẻ dùng vở học sinh đã viết hết, bìa bao xi măng và khung tre để làm diều giấy. Cánh diều dán bằng cơm nguội, có gắn những thanh sáo gặp gió chiều thổi vi vu vẫn bay rất cao, rất xa.

thả diều

Quê hương là con diều biếc. Tuổi thơ con thả trên đồng...(Quê hương - Đỗ Trung Quân).

đi vợt châu chấu

Lúa chín rộ cũng là mùa châu chấu, muồm muỗm béo ngậy sinh sôi. Với vợt tự chế, lũ trẻ đi vợt châu chấu và biến chúng thành món "tôm bay" hấp dẫn trong ngày hè.

Phương Hòa
Ảnh sưu tầm

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 4 năm 2014
06:00 0

Nhu cầu đặc biệt

Khoảng 2 tuần sau lễ khai giảng, lớp tôi nhận thêm một họ sinh mới. Kèm theo cô học sinh mới này là “ chỉ thị” từ ban giám hiệu : Đây là một cô bé có nhu cầu đặc biệt.

Kate bị bố mẹ bỏ rơi ngay khi mới sinh. Cô bé bị đưa từ trại trẻ mồ côi này sang viện từ thiện khác, cuối cùng được một người họ hàng xa nhận về nuôi. Cô bé lúc nào cũng trầm uất và người họ hàng xa kia đưa cô vào trường dành cho trẻ em chậm phát triển.

_  Có lẽ Kate chẳng làm gì được nhiều đâu! Cô cứ thử xem sao thôi – Cô hiệu trưởng nói với tôi như vậy.

Trước khi Kate đến, tôi phải trò chuyện với cả lớp. Học sinh của tôi đều là những đứa trẻ hiếu động, nên tôi phải nhắc nhở rằng người bạn mới tới này có nhu cầu đặc biệt và tất cả phải giúp đỡ bạn. Tôi phân công hai cô bé ngoan nhất lớp, Deirdre và Rence ngồi cạnh Kate   để trở thành những người bạn đặc biệt của cô bé,

Ngày hôm sau Kate đến lớp, tim tôi như thắt lại khi nhìn thấy cô bé. Kate lê bước chậm chạp như một người già, tóc rối bù vì không được chải. Mắt cô bé xanh biếc nhưng trống rỗng, tay ôm một con búp bê rất bẩn.

“Mình biết làm làm gì với cô bé này bây giờ? Nó cần những gì và mình đáp ứng được những gì “. Tuy nhiên Deirdre và Rene đã nhanh chóng kéo cô bé vào chỗ ngồi.

Nếu bạn hay tiếp xúc với các em học sinh nhỏ, bạn sẽ  thấy rằng chúng sẽ không bao giờ làm  cho bạn ngừng thấy bất ngờ. Không học sinh nào trong lớp tôi coi sự có mặt của Kate là bất thường, chúng cư xử tự nhiên như thể Kate là người hoàn toàn giống chúng.

Ngày qua ngày, Rene và Deirdre dạy Kate đi thẳng hơn, cùng Kate giặt quần áo cho con búp bê mà lúc nào Kate cũng mang thao bên mình. Vài cậu bé trong lớp dạy Kate ăn bằng thìa chứ không phải bằng tay như trước nữa. Sự trống rỗng rời khỏi đôi mắt xanh của Kate, Kate cười nhiều hơn và thậm chí còn bắt đầu viết e-mail.

nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương

Sự thay đổi không chỉ ở Kate, các học sinh lớp tôi đều thay đổi. Chúng dễ thương và kiên nhẫn hơn. Chúng  tôi như một gia đình lớn chứ không chỉ là một lớp học.

Một  ngày khi tôi đọc chính tả cho cả lớp, bỗng Kate đứng dậy lại gần tôi:

_  Em có thể giúp cô đọc không?

Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý. Thế là cứ mỗi câu tôi đọc, Kate đọc lại cho các bạn bằng giọng nói hơi ngọng nghịu và rất đặc biệt của cô bé. Cả lớp đều mỉm cười và đó là bài chính tả tốt nhất mà học sinh của tôi từng làm. Từ đó, mỗi tuần một lần, tôi để Kate giúp tôi với việc đọc chính tả.

Cuối năm học, Kate thi đỗ vào một trường cấp II công lập. Từ hồi đó, tuy tôi không bao giờ gặp lại Kate nữa, nhưng tôi vẫn thường nghĩ đến cô bé và luôn mang theo một bức ảnh của cô trong ví. Kate nhắc tôi nhớ đến niềm vui mà cô bé mang tới cho tôi và các học sinh. Niềm hạnh phúc đó là sự thông cảm và thấu hiểu, rằng mọi người, dù thuộc tôn giáo nào, dân tộc nào xã hội nào hay trình độ nào cũng đều là người có “ nhu cầu đặc biệt”. Và nhu cầu đặc biệt nhất là sự yêu thương.

Frankie Germany

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014
06:00 1

Bố và Cheyenne

Bố tôi từng là lái xe ở Washington và Oregon. Bố là một người rất xởi lởi và tự tin. Nhưng năm tháng trôi qua, lần đầu tiên không nhìn rõ đường,bố tôi vẫn nói rằng đường nhiều bụi quá. Nhưng cũng ngày hôm đó tôi bắt gặp bố thử đeo cặp kính lão.Bố nổi cáu khi có ai đó nói rằng bố đã đến tuổi phải nghỉ ngơi. Không lâu sau bố bị đau dạ tim,phải mổ.Khi qua khỏi bố yếu hẳn và không đi làm được nữa.Bố vẫn sống nhưng có một thứ bên trong con người bố thì không-niềm vui sống. Bố không chịu làm theo lời chỉ dẫn của bác sĩ.không muốn gặp mọi người.Bạn bè đến thăm cùng thưa dần. Bố còn lại một mình. Càng ngày bố càng khó tính.Bố chỉ trích mọi việc tôi làm. Hàng ngày tôi mong ước rằng có ai đó có thể bầu bạn với bố. Nhưng mong ước của tôi chưa bao giờ thành hiện thực.

Một người bạn nói tôi nên tìm một vật nuôi để bố khuây khỏa và dần tôi đến một tổ chức chăm sóc vật nuôi vô chủ. Sau khi điền vào một tờ đơn,tôi được người hướng dẫn đưa đi xem những chuồng lớn với rất nhiều chó. Chúng đều mừng rỡ khi có người tới. Nhưng tôi không vừa ý với con nào-có con nhỏ quá,to quá,lông dài quá..

Khi tôi đến gần chuồng chó cuối cùng,tôi thấy một con chó từ góc xa của chuồng nặng nhọc bước về phía chúng tôi và lặng lẽ ngồi xuống. Nó gầy dễ sợ,nhưng đôi mắt rất lạ:bình thản và trong veo. Khi tôi hỏi về nó, người hướng dẫn đáp:

-  Nó buồn cười lắm ! Không hiểu nó từ đâu tới,cứ ngồi trước cổng. Chúng tôi mang nó vào và chờ có ai đó đến tìm nó, nhưng không thấy ai.Ngày mai là nó hết hạn…

-  Hết hạn?Anh định giết nó sao?

-  Cô ơi,đó là quy định.Chúng tôi không thể nuôi tất cả chó vô chủ đến khi chúng già được!

Tôi gọi ầm lên khi vừa vào đến cửa.

- Bố ơi,xem con gì về này

-  Nếu tao muốn một con chó,tao đã kiếm được một con tốt hơn là con chó gầy dơ xương thế này ! Bố phẩy tay – mày giữ lấy nó,tao không cần!

Bố và Cheyenne

Tôi tức nghẹn. Bố lại nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức. Đúng khoảnh khắc ấy,chú chó lặng lẽ chạy lại phía cạnh bố và ngồi xuống ngay cạnh ông. Rồi một cách chậm chạp nó giơ một chân trước lên. Bố lung túng thật sự. Rồi bố quỳ xuống,  nắm lấy chân trước của chú chó như bắt tay rồi ôm nó vào lòng.

Đó là mở đầu cho một tình bạn thân thiết. Bố đặt tên chú chó là Cheyenne. Họ cùng đi dạo mỗi buổi chiểu. Họ ngồi trên bờ song hàng giờ liền cùng nhau. Không nơi nào là bố không cho Cheyenne đi cùng. Bố và Cheyenne không rời nhau suốt 3 năm sau đó. Bố không còn khó tính như trước. Bố và Cheyenne gặp gỡ nhiều người và cả hai có thêm nhiều bạn mới.nụ cười lại nở trên môi và trong cả ánh mắt của bố. Cùng với nó là niềm vui sống.

Rồi,một buổi đêm khi tôi đang ngủ.tôi cảm thấy cái mũi ướt của Cheyenne cọ vào chân. Chưa bao giờ nó làm phiền lúc tôi đang ngủ như vậy. Tôi vội vã chạy sang phòng bố. Bố nằm trên giường,thanh thản. Bố ra đi lặng lẽ và thanh thản như vậy.

Hai ngày sau tôi lại phải bật khóc khi thấy Cheyenne nằm chết bên chiếc giường bỏ không của bố. Tôi chôn nó gần bờ song mà bố tôi và nó hay ngồi câu cá. Khi đám tang của bố được tổ chức tại nhà thờ, rất nhiều bạn của bố và Cheyenne đến dự. Họ nhớ bố và cả Cheyenne, chú chó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời bố, sự bình thản của nó khi đối diện với cuộc sống đầy khó khăn và mang lại những năm tháng cuối đời của bố niềm vui và tiếng cười…

Và tôi chợt nhận ra rằng, cuối cùng thị mong ước của tôi đã thành hiện thực.

Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014
06:00 0

Đừng để trái tim ngủ yên

Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vàng chặn ngón tay đao phủ của tôi lại, và thổi một hơi thật nhẹ giúp chú nhện tiếp tục cuộc hành trình trên sợi tơ vô hình của chính mình.

Đúng ngày bão rớt, giờ cao điểm, tôi gọi taxi đưa ngoại đi khám bệnh theo hẹn với bác sỹ. Ngoại dặn tôi “đừng có giục người ta, con nhé! Để người ta bình tâm mà đi, ngoại chờ được!”. Cậu tài xễ taxi đỡ ngoại lên xe, cười mãi “ cụ cẩn thận quá, chẳng mấy khi con được cô tổng đài bảo “ anh cứ đi cẩn thận, khách nói sẽ chờ!”.

Đừng để trái tim ngủ yên

Mẹ đi chợ, bao giờ mua rau quả, thịt cá cũng đắt hơn người ta vài nghìn đồng. Chẳng phải vì mẹ giàu có gì. Chỉ vì “người ta dậy sớm thức khuya, ngày kiếm được vài chục ngàn, cực nhọc, mấy ngàn mà mua được niềm vui của người ta, cũng chẳng đắt đỏ gì…”

Nội cứ đến dịp cuối năm là lại dọn đồ đạc, những đồ đạc lâu không dùng, từ cái xe đạp ba bánh cũ của đứa cháu, cái giường cũ, cái bàn long chân, nội lau chùi cẩn thận rồi đem xếp ở ngoài hiên…Chỉ nửa buổi là thế nào cũng có người mua. Có người mẹ trẻ xin cho đứa con trai đầu lòng chiếc xe đạp cũ. Một ông bố xin cái bàn nhỏ về đóng lại cho con trai ngồi học.Sư bác đến xin cái giường về kê thêm cho mấy đứa trẻ mồ côi chùa mới nhận nuôi. Lần này nội tôi còn huy động cả mấy anh em khiêng chiếc giường sang chùa…Những thứ đồ cũ, nội chỉ lau sạch sẽ chứ không sửa chữa “ để người ta thấy đúng là đồ cũ, người ta mang về mà không ngại vì phải mang ơn mình”. Có người bảo nội không tiết kiệm, những thức đồ đạc chỉ sửa sang một chút vẫn dùng được, sao không giữ lại phòng khi dùng đến. Nội bảo, những thứ đồ đạc còn dùng được mà không được dùng mới là đáng tiếc.

Đôi khi tôi nghĩ Trái Đất của tình yêu thương và lòng tử tế này vẫn không ngừng quay là nhờ cô bạn gái mà tôi yêu mếm đã thổi đi một chú nhện. Nhờ ngoại tôi kiên nhẫn chờ một người lái xe đi đường hông. Nhờ người mẹ không giàu có của tôi hào phóng với một người mẹ cũng không hào phóng khác, đang đầu tắt mặt tối với những gánh rau để nuôi con mình ăn học. Nhờ nội tôi dịp cuối năm lại đem tặng đi một cách rất kín đáo những món đồ còn dùng được mà không được dùng…

Để thế giới này tiếp tục đi về phía trước, đừng để trái tim ngủ yên. Hãy dựng đứng trái tim mình lên, bạn sẽ thấy hình một ngọn lửa nhỏ, đang không ngừng sưởi ấm bạn và những người xung quanh….

Trần Hà – Phú Bình

Thứ Hai, ngày 31 tháng 3 năm 2014
17:02 1

10 điều con gái cực thích ở con trai

Bạn gặp nàng và trúng “tiếng sét ái tình” nhưng chẳng biết cách nào để chinh phục cô ấy cả.

Bạn nghĩ rằng chỉ cần mình đẹp trai là đủ sức hút? Thực ra, với con gái, ngoại hình chưa phải là vấn đề quan trọng nhất, mà là:

10 điều con gái cực thích ở con trai

1. Quan tâm đúng lúc

Một người bạn trai biết quan tâm không có nghĩa là kè kè theo sát bạn gái 24/7, hở một tí là nhắn tin gọi điện “giám sát”. Quan tâm đúng lúc là xuất hiện bên cạnh nàng khi nàng bị ốm, khi nàng không may bị ngã xe, đợi đón nàng lúc tan học, hay đơn giản là… càu nhàu khi nàng chủ quan mặc phong phanh để cảm lạnh. Đó là những điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến cảm động vô cùng.

2. Ghen tuông vừa đủ

Dù trong lòng tức tối nhưng chàng vẫn cố gắng kiềm chế bản thân và phân tích cho nàng hiểu mình có cảm giác như thế nào khi nàng quan tâm, mải ngắm boy nào đó. Chống chỉ định với những chàng ghen tuông mù quáng và hành hạ nữ nhi chân yếu tay mềm nhé!

3. Chia sẻ và lắng nghe

Không chỉ biết quan tâm đến nàng, chia sẻ và lắng nghe cũng là điều vô cùng quan trọng. Khi gà bông hoang mang, lo âu, có chuyện buồn bực, việc im lặng lắng nghe hết những tâm sự và cùng tìm giải pháp khắc phục sẽ khiến nàng khâm phục vì độ chững chạc cũng như sự tâm lý của bạn.

4. Có ý chí phấn đấu

Không gì đáng chán hơn một người bạn trai chỉ biết than thân trách phận, không chịu lao động và chăm chỉ học tập, thậm chí tỏ ra khó chịu với những người giỏi giang hơn mình. Khi sống tích cực và có ý chí tiến thủ, bạn sẽ hầu như không vướng vào những tệ nạn xã hội và ủ dột nhu mì. Chẳng có cô gái nào lại không thích ở bên chàng trai như thế.

5. Hài hước

Là hài hước vui vẻ chứ không phải hài hước kiểu vô duyên đâu chàng trai nhé! Một vài câu nói bỏ nhỏ, truyện cười dí dỏm hay xuyên tạc thơ…khiến nàng bật cười thành tiếng là bạn đã thành công tới 70% rồi.

6. Lãng mạn

Không phải chàng trai nào cũng thích lãng mạn nhưng nếu bạn làm một trong những việc như viết thư tay, hát tặng nàng một ca khúc, tự làm đồ handmade tặng nàng, nắm tay đi dạo, tự tay viết lời chúc lên tấm thiệp… cũng khiến trái tim con gái “liêu xiêu” rồi.

tình yêu lãng mạng

7. Trổ tài làm bếp

Con gái cũng “khoái” đồ ăn do chính tay con trai làm lắm đấy! Dù ngon hay dở, trình bày xấu tệ thế nào thì gà bông cũng cảm nhận được tình cảm chân thành của bạn đong đầy trong đó. Nếu hơi ngại và chưa đủ kĩ thuật để nấu nướng, cùng nhau vào bếp cũng là ý kiến tuyệt vời cho hai bạn.

8. Là chính mình

Nàng có thể thích mái tóc của Top (BigBang), phong cách của HeeChul (Super Junior) hay vô cùng hâm mộ DBSK… thì bạn cũng đừng vì những điều đó mà biến mình giống họ. Hãy là chính mình, đừng ám ảnh bởi bất kì hình mẫu nào mà nàng yêu thích.

9. Kết thân với gia đình nàng

Việc bạn hỏi han và làm thân với gia đình nàng sẽ khiến cô ấy rất hạnh phúc. Làm thân với gia đình gà bông sẽ mang lại cho bạn khối “lợi ích” và dù cô ấy sẽ vờ cằn nhằn “thế này không ổn rồi, bí mật đại sự bị tuồn hết ra ngoài có chết không”, thì trong lòng vẫn sẽ thấy thích thú lắm. Kéo những người thân yêu của mình lại với nhau là điều cô ấy luôn muốn làm mà.

10. Chỉ cho nàng cách làm điều gì đó

Đừng nghĩ bạn phải học giỏi môn học nào mới có khả năng “ra tay” giúp nàng. Đôi khi chỉ đơn giản là dạy nàng chơi bóng rổ, trượt patin, chơi cờ vua hay cài win máy tính thôi, cũng khiến nàng thích thú lắm rồi.