Mong bạn thao thức đêm dài để quý ánh nắng ban mai.
Mong bạn gặp cơn mưa để quý những ngày nắng đẹp.
Mong bạn bận rộn để trân trọng giây phút thảnh thơi.
Mong bạn có những lúc thật buồn để cảm nhận giá trị niềm vui.
Mong bạn nếm trải nỗi đau để biết chia sẻ với những người đồng cảnh.
Mong bạn đôi lần vấp ngã để trải nghiệm thấy mình lớn khôn.
Mong bạn có lần mất mát để biết ơn những gì đang có.
Mong bạn khóc được để xóa nhòa tổn thương mang theo thời gian.
Mong bạn giữ được ký ức tình yêu qua bão tố cuộc đời.
Mong bạn sống thật lòng ngày gặp mặt để thanh thản khi chia tay.
Thứ hai, ngày 15 tháng ba năm 2010
Chủ nhật, ngày 14 tháng ba năm 2010
Chẳng ai giống ai cả, và cũng không có nỗi đau nào được gọi là ít
Bản thân mỗi người đều hiểu định nghĩa cho một cuộc đời hoàn hảo là không tưởng. Bởi cuộc sống không có sự hoàn hảo tuyệt đối. Chúng ta được sinh ra, sống và tồn tại giữa cuộc đời sẽ luôn bị chi phối, tác động bởi tất cả những gì cuộc sống đem đến. Thế nhưng, đừng sợ hãi!
Đừng sợ hãi trước những gì đã đến, đang đến và sẽ đến. Bởi từng giai đoạn của đời người được tôi luyện, rèn giũa bằng nhiều thử thách, bài học để ta hiểu được rằng, nhờ đó mình đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhường nào. Nếu mỗi người thấy ý nghĩa của nỗi đau, thất bại, trở ngại từng đi qua, thì họ cũng sẽ cảm nhận được điều đó không giết chết một con người, mà chỉ làm sống dậy con người khác nơi ta mà thôi!
Đấy là con người của niềm tin, nghị lực, của sức mạnh nội tâm và mọi giá trị cao đẹp tồn tại bên trong. Ta nào có thể quyết định hoàn toàn những gì xảy đến với mình nhưng ta có thể làm chủ những thứ diễn ra trong tâm hồn mình. Bạn thấy không? Con tim nằm trong cơ thể và nó quyết định tới sự sống còn của tứ chi, chi phối hoạt động của mọi bộ phận khác. Ta có thể sống dù thiếu hoặc suy yếu một phần nào đó trên cơ thể, nhưng liệu có thể tồn tại mà thiếu con tim không?
Là vậy! Có những giá trị tiềm ẩn bên trong quyết định đến các giá trị tồn tại bên ngoài. Với từng người sẽ có những bài học, thử thách khác nhau, chẳng ai giống ai cả và cũng không có nỗi đau nào được gọi là ít hay là nhiều. Mục đích mà Thượng Đế muốn mỗi người phải thấy, đó là học cách vươn lên từng ngày trong cuộc sống. Học cách nhìn ra những giá trị cao quý đích thực của một con người, và hướng đến khía cạnh nội tâm với góc nhìn sâu, rộng và cao hơn.
Đừng sợ hãi mà hãy đứng dậy. Rũ bỏ con người cũ kỹ, yếu đuối, mỏng manh của mình.
Đừng sợ hãi trước những gì đã đến, đang đến và sẽ đến. Bởi từng giai đoạn của đời người được tôi luyện, rèn giũa bằng nhiều thử thách, bài học để ta hiểu được rằng, nhờ đó mình đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhường nào. Nếu mỗi người thấy ý nghĩa của nỗi đau, thất bại, trở ngại từng đi qua, thì họ cũng sẽ cảm nhận được điều đó không giết chết một con người, mà chỉ làm sống dậy con người khác nơi ta mà thôi!
Đấy là con người của niềm tin, nghị lực, của sức mạnh nội tâm và mọi giá trị cao đẹp tồn tại bên trong. Ta nào có thể quyết định hoàn toàn những gì xảy đến với mình nhưng ta có thể làm chủ những thứ diễn ra trong tâm hồn mình. Bạn thấy không? Con tim nằm trong cơ thể và nó quyết định tới sự sống còn của tứ chi, chi phối hoạt động của mọi bộ phận khác. Ta có thể sống dù thiếu hoặc suy yếu một phần nào đó trên cơ thể, nhưng liệu có thể tồn tại mà thiếu con tim không?
Là vậy! Có những giá trị tiềm ẩn bên trong quyết định đến các giá trị tồn tại bên ngoài. Với từng người sẽ có những bài học, thử thách khác nhau, chẳng ai giống ai cả và cũng không có nỗi đau nào được gọi là ít hay là nhiều. Mục đích mà Thượng Đế muốn mỗi người phải thấy, đó là học cách vươn lên từng ngày trong cuộc sống. Học cách nhìn ra những giá trị cao quý đích thực của một con người, và hướng đến khía cạnh nội tâm với góc nhìn sâu, rộng và cao hơn.
Đừng sợ hãi mà hãy đứng dậy. Rũ bỏ con người cũ kỹ, yếu đuối, mỏng manh của mình.
Bài viết có 0 nhận xét. Hãy nhấn vào đây để viết nhận xét.
Thứ bảy, ngày 13 tháng ba năm 2010
Quên một người
Có một ngày, cô gái vừa chia tay người yêu ngồi tại công viên khóc lóc, lúc này một nhà hiền triết xuất hiện, nhỏ nhẹ hỏi cô ấy:
- Cô sao thế? Tại sao lại khóc một cách đau khổ thế này?
Người thất tình trả lời:
- Ưhm... Tôi không hiểu vì sao anh ta rời xa tôi. Tôi cảm thấy rất đau khổ.
Không ngờ, nhà hiền triết lại cười giòn tan và nói:
- Cô thật ngốc!
Cô gái giận đỏ cả mặt:
- Ông sao thế? Tôi vừa bị ruồng bỏ đã rất đau khổ rồi, ông không an ủi, khuyên can tôi thì thôi, lại còn quở mắng tôi như thế à?
Nhà hiền triết quay lại trả lời:
- Cô bé thật ngốc, chuyện này chẳng có lý do gì để đau khổ cả. Người đáng đau khổ phải là anh ta. Vì cô chỉ mất đi một người không yêu cô, còn anh ta lại mất đi một người yêu anh ta. Hiểu rồi chứ?
Cô gái im lặng, không nói gì và trở về nhà. Thời gian trôi dần, những nỗi buồn trong cô cũng nhẹ vơi đi.
Còn chàng trai kia lại ngày càng sống trong đau khổ và tiếc nuối vì đã đánh mất tình yêu của một cô gái, một tình yêu mà trước đây anh chưa từng có và sau này cũng chẳng thể nào tìm kiếm được.
Điều sau cùng mà chàng trai ấy hiểu ra, đó là: Cái quý nhất trên thế gian không phải là thứ "không đạt được" và "đã mất đi", mà là "biết nắm lấy hạnh phúc của hiện tại".
- Cô sao thế? Tại sao lại khóc một cách đau khổ thế này?
Người thất tình trả lời:
- Ưhm... Tôi không hiểu vì sao anh ta rời xa tôi. Tôi cảm thấy rất đau khổ.
Không ngờ, nhà hiền triết lại cười giòn tan và nói:
- Cô thật ngốc!
Cô gái giận đỏ cả mặt:
- Ông sao thế? Tôi vừa bị ruồng bỏ đã rất đau khổ rồi, ông không an ủi, khuyên can tôi thì thôi, lại còn quở mắng tôi như thế à?
Nhà hiền triết quay lại trả lời:
- Cô bé thật ngốc, chuyện này chẳng có lý do gì để đau khổ cả. Người đáng đau khổ phải là anh ta. Vì cô chỉ mất đi một người không yêu cô, còn anh ta lại mất đi một người yêu anh ta. Hiểu rồi chứ?
Cô gái im lặng, không nói gì và trở về nhà. Thời gian trôi dần, những nỗi buồn trong cô cũng nhẹ vơi đi.
Còn chàng trai kia lại ngày càng sống trong đau khổ và tiếc nuối vì đã đánh mất tình yêu của một cô gái, một tình yêu mà trước đây anh chưa từng có và sau này cũng chẳng thể nào tìm kiếm được.
Điều sau cùng mà chàng trai ấy hiểu ra, đó là: Cái quý nhất trên thế gian không phải là thứ "không đạt được" và "đã mất đi", mà là "biết nắm lấy hạnh phúc của hiện tại".
Bài viết có 2 nhận xét. Hãy nhấn vào đây để viết nhận xét.
Thứ sáu, ngày 12 tháng ba năm 2010
Câu chuyện về nước
Trong một buổi gặp mặt gia đình nước, Nước biển tự hào nói: trên trái đất này, nước biển ta là vĩ đại nhất: vì không có loại nước nào nhiều bằng ta, và đầy quyền uy bằng ta.
Nước mưa tán đồng, nhưng cũng rất hãnh diện về mình, tiếp lời: Vâng, anh nước biển đúng là vĩ đại, nhưng xin đừng quên nước mưa em nhé, em cũng có ích cho đời, làm mưa tưới mát cho cây cối xanh tươi, cho vạn vật sinh sôi nảy nở.
Nước sông, suối, ao hồ... cũng nhao nhao lên, tự hào không kém: bọn em cũng không thua các anh, bọn em cũng có vai trò to lớn...
Ai ai cũng ồn ã, tâng bốc nhau và tự tâng bốc mình. Chỉ riêng nước mắt, và nước ngầm là không nói gì...
Mọi người sau cuộc ồn ào, mới nhận ra sự im lặng ấy, lên tiếng hỏi. Nước mắt chỉ khẽ trả lời: em thấy các anh ai cũng vĩ đại, ai cũng có ích cho đời...Còn riêng em, khi em xuất hiện, chỉ là những lúc con người đau khổ, bất hạnh...Em không biết em sinh ra trên đời này để làm gì, vì em thấy em chẳng giúp được gì cả, sự hiện diện của em chẳng có ý nghĩa gì cả...
Đến khi ấy nước ngầm mới lên tiếng: em ạ, không phải như em nghĩ đâu...Ai sinh ra trên đời cũng đều có một ý nghĩa nhất định nào đó.
Em hãy nghĩ mà xem: vì sao lúc con người đau khổ, bất hạnh em lại xuất hiện? Đó là vì sự xuất hiện của em làm xua tan những khổ đau đó, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nếu họ có thể khóc được.
Và em không thấy sao: kia kìa, một người đi xa nay trở lại quê hương, trên mắt họ, long lanh những giọt nước mắt cảm động; và kia nữa, một người mẹ chào đón đứa con chào đời bằng những giọt nước mắt hạnh phúc... Những giọt nước mắt đó, không phải là em sao? Em cũng là giọt nước quý mà nhân loại có được. Hãy dũng cảm sống, và sống thật ý nghĩa nhé em.
Nước mưa tán đồng, nhưng cũng rất hãnh diện về mình, tiếp lời: Vâng, anh nước biển đúng là vĩ đại, nhưng xin đừng quên nước mưa em nhé, em cũng có ích cho đời, làm mưa tưới mát cho cây cối xanh tươi, cho vạn vật sinh sôi nảy nở.
Nước sông, suối, ao hồ... cũng nhao nhao lên, tự hào không kém: bọn em cũng không thua các anh, bọn em cũng có vai trò to lớn...
Ai ai cũng ồn ã, tâng bốc nhau và tự tâng bốc mình. Chỉ riêng nước mắt, và nước ngầm là không nói gì...
Mọi người sau cuộc ồn ào, mới nhận ra sự im lặng ấy, lên tiếng hỏi. Nước mắt chỉ khẽ trả lời: em thấy các anh ai cũng vĩ đại, ai cũng có ích cho đời...Còn riêng em, khi em xuất hiện, chỉ là những lúc con người đau khổ, bất hạnh...Em không biết em sinh ra trên đời này để làm gì, vì em thấy em chẳng giúp được gì cả, sự hiện diện của em chẳng có ý nghĩa gì cả...
Đến khi ấy nước ngầm mới lên tiếng: em ạ, không phải như em nghĩ đâu...Ai sinh ra trên đời cũng đều có một ý nghĩa nhất định nào đó.
Em hãy nghĩ mà xem: vì sao lúc con người đau khổ, bất hạnh em lại xuất hiện? Đó là vì sự xuất hiện của em làm xua tan những khổ đau đó, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nếu họ có thể khóc được.
Và em không thấy sao: kia kìa, một người đi xa nay trở lại quê hương, trên mắt họ, long lanh những giọt nước mắt cảm động; và kia nữa, một người mẹ chào đón đứa con chào đời bằng những giọt nước mắt hạnh phúc... Những giọt nước mắt đó, không phải là em sao? Em cũng là giọt nước quý mà nhân loại có được. Hãy dũng cảm sống, và sống thật ý nghĩa nhé em.
Bài viết có 0 nhận xét. Hãy nhấn vào đây để viết nhận xét.
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)

