Thứ Năm, ngày 06 tháng 5 năm 2010
06:00 3

Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy

Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy,
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh,
Dù kẻ phàm tục hay kẻ tu hành, Đều phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê cuộc đời méo mó, Sao ta không tròn tự trong tâm?
Đất ôm cho những hạt nảy mầm, Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng.
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng, Thì chắc gì, ta nhận ra ta?
Cuộc sống giúp ta luôn trưởng thành!
Chúc bạn trưởng thành trong cuộc sống.



3 nhận xét:

  1. dù đục dù trong nước sông vẫn chảy
    dù cao dù thấp cây cỏ vẫn xanh
    dù người trần tục hay kẻ tu hành
    cũng đều sống từ những điều rất nhỏ
    ta hay chê cuộc đời sao méo mó
    sao ta không tròn luôn ở trong tâm
    đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
    những trồi sống vươn lên cùng ánh sáng
    nếu tất cả đường đời đều trơn láng
    thì chắc gì ta đã nhận ra ta
    ai trên đời cũng có thể tiến xa
    nếu vấp ngã lại kiên cường đứng dậy
    hạnh phúc kia như bầu trời này vậy
    chẳng thuộc về bất cứ một riêng ại

    Trả lờiXóa
  2. Lên đây đọc bài này mới thấy có nhiều dị bản. mình biết bài này cách nay hơn 20 năm rồi. tác giả là Phạm Phù Tiên.
    Không biết bài mình ghi lại dưới đây có phải là nguyên văn không, mong quí vị chỉ giáo!
    TỰ SỰ
    Tác giả: Phạm Phù Tiên.
    Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy.
    Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh.
    Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
    Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.
    Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó.
    Sao ta không tròn ngay tự trong Tâm.
    Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm.
    Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng.
    Nếu tất cả đường đời đều trơn lán.
    Thì chắc gì ta đã nhận được ra ta.
    Ai trên đời cũng có thể tiến xa.
    Nếu có khả năng, tự mình đứng dậy.
    Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy.
    Không chỉ để dành cho một riêng ai.
    Nguyễn Đăng Tuấn sưu tầm

    Trả lờiXóa
  3. Dù đục dù trong, con sông nào cũng cạn
    Dù cao dù thấp, cây lá đều héo queo
    Người phàm, kẻ tu hay bất cứ người nào
    Đều phải Chết không mang theo gì cả.

    Ta hay trách sao cuộc đời méo quá
    Tâm chẳng tròn lại đi trách chi ai
    Luôn thay đổi là lý của trời này
    Nhưng trong ấy chứa muôn vàn ánh sáng

    Khắp thế gian có chỗ nào trơn láng?
    Chẳng phải ta, lại đi tìm cái Ta
    Quẩn quanh mãi sao thấy được ngõ ra
    Nên giam hãm, trong ngôi nhà “Bản Ngã”

    Hạnh Phúc như là bầu trời xa xỉ
    Nên người ta thường Tự Kỷ ám thị
    Mang thân này là mang vào mầm Bệnh
    Ôm Già Chết, Ai cho mình hạnh phúc?

    03:57 ngày 01/06/2013

    Trả lờiXóa

Mời bạn viết cảm nhận của mình về bài viết.
Nhận xét của bạn sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng.